Trong nhịp độ hối hả của cuộc sống hiện đại hầu hết mọi người đều không
còn xa lạ với căn bệnh toàn cầu – trầm cảm (stress). Có rất nhiều bà mẹ
trẻ sau khi “vượt cạn” cũng mắc phải căn bệnh này. Nguyên nhân chủ yếu
là do hoóc môn giảm xuống nhanh chóng sau khi sinh con và do những lo
toan, những áp lực về việc chăm sóc bé trong những năm tháng đầu đời.
Dưới đây là cảm nhận của một số bà mẹ đã trải qua giai đoạn khó khăn
đó.
Câu chuyện thứ nhất:
“Ngay sau khi sinh bé một tuần mình thấy trong lòng rất buồn. Mình cũng không biết tại sao mình lại buồn đến vậy: nhìn thấy cái gì cũng buồn, mắt lúc nào cũng ngấn lệ, ăn không ngon, ngủ không yên giấc và bị sút cân đến 10kg. Mình rất lo cho tương lai của con, lo con lớn lên có khổ không, có bị bệnh tật gì không. Mình cũng luôn sợ con bị đau, bị ngã, bị đói, bị lanh… Rồi có những lúc bé lười ăn hoặc hắt hơi sổ mũi, mình còn có những ý nghĩ rất tiêu cực mà bây giờ mỗi lần nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ: “Con yêu của mẹ, đáng lẽ đừng để con sinh ra, vì con rồi sẽ phải chết. Mẹ cũng sợ chết lắm vì như vậy mẹ sẽ phải xa con mãi mãi…” , nghĩ đến đây tôi lại oà khóc…
Ông xã nhà mình thì chẳng biết chuyện gì đang xảy ra với vợ (mình sợ anh ấy cho rằng thần kinh của mình có vấn đề nên mình không dám hé răng nửa lời về những lo lắng của mình). Hàng ngày sau giờ làm việc thay vì đi đánh tenis hay đi nhậu với bạn bè như trước, anh ấy về sớm chăm sóc hai mẹ con. Mỗi khi mình buồn, khóc là anh ấy lại ôm mình vào lòng và động viên: “Thôi mà, em làm sao vậy? Mọi chuyện chẳng phải rất ổn hay sao? Em đang bế một thiên thần trong lòng kìa!”
Điều gì đã giúp tôi vượt qua:
• Dành nhiều thời gian chăm sóc con và cố gắng không nghĩ ngợi lung tung nữa. Quả thật khi bé càng lớn tôi càng bận và không còn thời gian để thở nữa chứ nói gì đến chuyện ngồi suy nghĩ vẫn vơ.
• Luôn nhớ đến những lời nói tốt đẹp, những cử chỉ ân cần của những người thân.
Câu chuyện thứ hai:
“Lúc sinh đứa con thứ hai, đêm đầu nằm trong bệnh viện mình khóc mà không hiểu vì sao lại khóc, trong đầu còn nảy ra ý nghĩ bỏ con lại ở bệnh viện. Mình cũng không hiểu sao mình lại nghĩ như vậy. Không ngủ được mình trở dậy đi ra lan can đứng khóc, lại còn định nhảy xuống đất... Chắc mình điên thật rồi. Những ý nghĩ tiêu cực cứ quanh quẩn trong đầu: mình là người mẹ tồi, mình biết lấy tiền đâu nuôi hai đứa con trong thời buổi khó khăn thế này, chết quách đi cho xong…
Sáng hôm sau cô y tá vào hỏi thăm mình có bị làm sao không, có chuyện gì thì cứ nói ra cho nhẹ lòng. Mình im lặng chẳng biết nói gì. Khi đến phòng cho con bú, cô y tá lại nói: “ Chị cứ khóc đi, không sao cả, hiện tượng này xảy ra hầu như với tất cả các bà mẹ vì mất máu nhiều và cơ thể chưa kịp điều chỉnh lại các hoóc môn, chị không cần phải ghìm nén, đây là hiện tượng trầm cảm sau sinh mà thôi”.
Mình thật vui khi có người hiểu và thông cảm với tâm trạng bối rối, buồn chán của mình lúc ấy. Mình đã hiểu ra rằng không phải mình bị điên, chẳng qua mình suy nghĩ lo lắng nhiều việc khi mang bầu và sinh con nên mới như vậy. Giờ thì con mình một bé đã 3 tuổi và một bé 1 tuổi rồi, không có các con chắc mình đã không vượt qua được. Các bạn hãy tin mình: Tình yêu có thể chiến thắng được tất cả”
Điều gì đã giúp tôi vượt qua
• Có những hiểu biết nhất định về tình trạng trầm cảm sau sinh và nguyên nhân dẫn tới tình trạng đó của bản thân.
• Sự cứng rắn và chịu đựng, những ý nghĩ mình phải vượt qua những nỗi lo lắng, sợ hãi để có thể chăm sóc con thật tốt.
• Tình yêu dành cho con sẽ giúp người mẹ vượt qua mọi chuyện.
Câu chuyện thứ ba:
“ Sau khi em bé ra đời, bà ngoại đến giúp mình nuôi cháu 1 tháng sau đó mình phải tự nuôi con, chồng thì đi làm cả ngày, nhà lại không có người giúp việc. Thời gian ở nhà chăm con lúc nào mình cũng thấy rất buồn, nhiều lức tự dưng nước mắt cứ chảy hoài, cảm thấy như thời gian trôi đi rất chậm, mong ông xã về, nếu hôm nào anh ấy về muộn mình thấy bực bội và thường kiếm chuyện để cãi nhau với anh ấy tới khuya. Mình cảm thấy vừa lòng với bất cứ việc gì anh anh làm , bất kể anh ấy nới câu gì mình cũng thấy khó nghe và dễ dàng nối cáu. Đã có lúc mình còn nghĩ đến chuyện li hôn. Rất may là chồng mình mỗi khi như vậy chỉ yên lặng tránh sang phòng khác, dọn dẹp nhà cửa hoặc chăm em bé. Dần dần mình thấy tự tin hơn, bớt buồn chán vô cớ và nhận ra sự thô bạo và vô lý của mình với chồng. Chắc hẳn sự lớn lên hãng ngày của em bé, nụ cười đáng yêu hồn nhiên của nó đã là chất “keo” hàn gắn tình cảm của cha mẹ, cũng như xoa dịu những cơn trầm cảm của mẹ. Giờ gia đình mình đã trở lại hạnh phúc như xưa, à không, hạnh phúc hơn xưa nhiều lắm!”
Điều gì đã giúp tôi vượt qua
• Tình yêu, sự chịu đựng và hi sinh của chồng.
• Đứa con bé bỏng đã cho tôi thật nhiều nghị lực.
|