Nữ
độc giả giấu tên: Chúng tôi gặp nhau khi cả hai đều đã
lập gia đình, anh đã có một cậu con trai lên hai tuổi còn tôi thì chưa
có con.
Vào thời điểm đó tôi với chồng tôi có những bất hòa không thể hóa giải
và chúng
tôi giống như hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau. Còn về
phía
người ấy tôi nghĩ rằng những thất vọng sau hôn nhân khi kỳ vọng quá
nhiều trước
khi kết hôn đã làm anh không cảm thấy hạnh phúc, mặc dù anh rất yêu con.
Trong sự chán nản và thất vọng vào hôn nhân chúng tôi đã đến
với nhau, đã yêu nhau giống như chưa từng yêu lần nào, không ham mê vật chất,
không vụ lợi, đơn thuần chỉ là YÊU. Anh đã nhiều lần có ý định chia tay với vợ
để đến với tôi nhưng vợ anh ấy nói rằng nếu anh ấy bỏ gia đình thì sẽ không
được quyền nuôi con, thậm chí sẽ không bao giờ được nhìn thấy con nữa.
Một thời gian sau người ấy và vợ lại có thêm một đứa con
nữa. Khi biết tin sét đánh ấy tôi đã vô cùng đau khổ và yêu cầu chia tay vĩnh
viễn. Tôi hoàn toàn không muốn tham gia vào mối quan hệ đó nữa, thực lòng tôi
không muốn mang tội với những đứa trẻ vì chúng đâu có tội tình gì. Nhưng rồi
chúng tôi đã không làm được cái việc đáng lẽ phải làm cho bằng được ấy. Chúng
tôi vẫn cứ lằng nhằng với nhau để rồi sau một thời gian tôi phát hiện ra mình
đã có mang... với người ấy. Hiện nay cu Bi đã được hơn 1 tuổi. Chúng tôi vẫn
thường xuyên gặp nhau và người ấy biết cu Bi là giọt máu của anh ấy. Tôi biết
rằng tôi là một người phụ nữ rất tội lỗi. Tôi cũng không bào chữa cho hành động
sai trái của mình vì tôi đã rất sai lầm khi yêu một người đàn ông đã có gia
đình và bản thân tôi cũng chưa ly hôn. Nhưng chúng tôi yêu nhau thật lòng.
Nhưng vấn đề chính của tôi hiện nay là chồng tôi đã biết đứa
bé không phải con của anh ấy. (Từ ngày quen người ấytôi không hề quan hệ tình dục với chồng).
Chúng tôi sắp tiến hành thủ tục ly hôn. Tôi đang đứng giữa ngã ba đường và
không biết phải làm thế nào với cuộc sống tương lai của mình và con khi mà cu
Bi còn quá nhỏ như vậy. Tôi đã đồng ý chia tay với chồng vì thực sự tôi đã có
lỗi với anh ấy rất nhiều và chúng tôi không thể hàn gắn được nữa.
Về phần người yêu tôi, anh ấy nói rằng khi hai mẹ con tôi
sống với nhau, anh vẫn sẽ qua lại chăm sóc. Tôi không chấp nhận như vậy và đã
yêu cầu anh phải đưa ra một quyết định rõ ràng. Còn nếu anh ấy không thể từ bỏ
gia đình hiện tại thì chúng tôi chỉ có một cách duy nhất là chia tay dường ai
nấy đi chứ không thể lằng nhằng mãi thế này được, vừa làm khổ nhau, vừa làm tổn
thương người khác và có tội với 3 đứa trẻ. Tôi đã nói với anh ấy nhiều lần rằng
tôi không thể tiếp tục cuộc sống khi con tôi có cha mà cha nó không dám nhận,
còn tôi thì mang tiếng đi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác và chà đạp lên
tình cảm và danh dự của chồng. Nếu cứ tiếp tục thế này thì chẳng bao lâu nữa vợ
anh ấy sẽ biết, và nếu cô ấy làm tổn thương đến cu Bi và cuộc sống của nó thì
tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ấy. Hơn nữa tôi nghĩ càng nhùng nhằng thì
tôi càng đau khổ và con tôi sẽ là người thiệt thòi hơn cả chi bằng chia tay một
lần cho thanh thản để mẹ con tôi yên phận cuộc sống chỉ có hai người. Như vậy
sẽ tránh cho các con anh ấy khỏi phải chịu cảnh cha mẹ con cái phân ly, con tôi
sẽ lại mang tội với chúng một lần nữa.
Anh ấy không hoàn toàn đồng ý với tôi điều đó và xin tôi cho
anh thêm thời gian để sắp xếp. Anh ấy vẫn sợ sẽ không được quyền nuôi những đứa
con khi hai vợ chồng chia tay. Tôi đã giải thích với anh rằng điều đó sẽ phụ
thuộc vào phán quyết của tòa án, anh ấy hoàn toàn có quyền được nuôi một đứa
(chắc là đứa lớn vì đứa thứ hai mới hơn 2 tuổi nhiều khả năng tòa sẽ cho ở với
mẹ).
Lúc này tôi thực sự bối rối và không biết phải làm thế nào.
Tôi rất thương bọn trẻ nhà anh ấy, không muốn chúng mất cha. Nhưng tôi cũng rất
thương con tôi, muốn nó có một gia đình hạnh phúc. Tôi sinh ra trong một gia
đình bất hạnh, cha mẹ tôi chia tay nhau sau nhiều năm “đồng sàng dị mộng” nên
tôi rất thấm thía hệ lụy gây ra sau này sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ con như
thế nào.
Tôi là một người phụ nữ có sắc, có học thức và một công việc
đàng hoàng, thu nhập không đến nỗi nào. Nếu muốn sau này tôi hoàn toàn có thể
xây dựng một gia đình khác. Nhưng người yêu của tôi không thể chịu nổi chuyện
tôi yêu người khác và không cho phép tôi lấy người khác. Anh ấy nói rất yêu tôi
và vẫn muốn có trách nhiệm với tôi và cu Bi. Nhưng tôi không thể đánh đổi tương
lai của con và hạnh phúc của bản thân chỉ để đổi lấy “những lần qua lại” của
anh ấy. Những ngày nghỉ, những dịp lễ tết anh ấy luôn quây quần bên vợ và con
chỉ có hai mẹ con tôi đơn côi một mình. Rất nhiều lần tôi đã yêu cầu chia tay
nhưng rồi lại mềm lòng và buông xuôi trước những lời nói yêu thương và cả những
giọt nước mắt của anh. Tôi lại tha thứ hết và tiếp tục lùng bùng trong mỗi quan
hệ không có lối thoát này. Hãy giúp tôi tìm ra giải pháp tốt nhất để giải quyết
mớ bòng bòng này...
Chuyên gia tâm lý: Trước hết tôi muốn khẳng định với chị một
điều: sẽ không thể có giải pháp tốt nhất để giải quyết vẫn đề của chị mà chúng
ta chỉ có thể tìm ra cách giải quyết tối ưu mà thôi bởi những cái “tốt nhất” chị
và người ấy đã tự tay phá hủy rồi còn gì. Cảm nhận đầu tiên của tôi qua câu
chuyện của chị là người ấy của chị là một người đàn ông cực kỳ ích kỷ, yếu
đuối, chỉ biết nghĩ cho bản thân, làm mọi cách để thỏa mãn những ham muốn cá
nhân chứ không hề quan tâm đến việc đã làm tổn thương rất nhiều người khác.
Chuyện anh ta không chịu ly hôn với vợ với lý do “quá yêu con, sợ không được
nuôi con” chỉ là ngụy biện cho các cư xử có thể nói là đớn hèn của anh ta mà
thôi. Chị phải thật sự tỉnh táo để nhận ra chân tướng sự việc, nhận định đúng
về con người anh ta và xác định vị trí của mình. Người đàn ông khi yêu thực sự
họ sẽ làm đến cùng để có được người mình yêu. Còn nếu họ không có động thái gì
có nghĩa là họ không yêu. Giả sử như anh ta yêu chị thật lòng và thực sự bất
hạnh với vợ thì cuộc hôn nhân của họ đã sớm kết thúc hoặc chí ít ra là không có
thêm đứa con thứ hai!? Đành rằng tình yêu luôn mù quáng nhưng khi vợ anh ta
sinh thêm một em bé nữa chị không nghi ngờ gì sao? Đáng lẽ ra đó là thời điểm
thích hợp nhất để chị từ bỏ tình yêu ngang trái ấy. Thật vô lý khi anh ta nói
vì yêu con nên không dám bỏ vợ. Thế đứa con chung của chị và anh ta thì
sao?Chẳng nhẽ anh ta không thương, không xót? Càng vô lý hơn nữa khi anh ta tỏ
ý không bằng lòng với chuyện chị đến với người khác để xây dựng lại cuộc đời.
Anh ta là ai mà cho phép mình cư xử như vậy? Một ngàn lần xin chị đừng tin đó
là vì tình yêu. Tình yêu đích thực là dám làm mọi việc để có được người mình
yêu (một cách trọn vẹn và hợp pháp) hoặc nếu không làm được điều đó thì sẵn
sàng hy sinh để người mình yêu được hạnh phúc, yên ấm chứ không phải như anh ta
“vợ thì không bỏ, bồ vẫn muốn giữ”. Theo tôi chị nên quyết định chia tay với
người đàn ông này càng sớm càng tốt để đi tìm một hạnh phúc mới và nuôi dạy bé
Bi thật tốt. Nếu có thể chị hãy nghĩ tới việc chuyển đến một thành phố khác để
quên hẳn quá khứ đau buồn và con người ích kỷ nhu nhược ấy. Chúc chị sớm đưa ra
quyết định sáng suốt nhất cho bản thân và bé Bi.