Nghĩa là chưa vợ mặc dù vắt trên vai đã có không ít
cuộc
tình, ngọt ngào có, cay đắng có, nhạt nhẽo không đáng nhớ cũng có luôn.
Nhưng
tôi đã thật sự phát điên lên với tình yêu vào đúng cái tuổi 33, đến độ không
còn thấy cần thiết cái gì trên đời nữa, cả sĩ diện lẫn những cuộc bù khú sau
giờ làm việc với mấy thằng bạn thân. Nàng bằng tuổi tôi, đã có một đời chồng và
một đứa con trai 10 tuổi. Nàng đẹp. Nhưng không chỉ đẹp, nàng còn dịu dàng và
có tâm hồn rất nhạy cảm, đôi khi yếu đuối. Lý do vợ chồng nàng chia tay nhau
thì tôi không hỏi, nàng cũng không kể. Tôi chỉ cần biết bây giờ tôi đang ngập
trong hạnh phúc bên nàng, thế là đủ rồi. Tôi muốn cưới nàng ngay lập tức, khi
chúng tôi mới bắt đầu quen và thấy gần gũi nhau được hơn một tháng. Còn nàng
ngay lập tức trở nên lo lắng, do dự. Tình yêu nồng nàn, say đắm của tôi không
đưa nàng vượt được những rào cản là dư luận xã hội. Nào là trai tân với gái đã
có chồng…, nào là bố dượng chắc gì đã tử tế với con riêng của vợ…, nào là chơi
bời cặp kè với nhiều em thế mà cuối cùng vớ phải chị gái già… vân vân và vân
vân. Ở xã hội chúng ta, phải chăng mọi người không muốn thấy người khác hạnh
phúc?
Tôi thì tôi chấp hết. Ai nói gì mặc họ. Tôi muốn chứng minh
cho nàng thấy, tôi yêu nàng, tôi cũng có thể nâng niu giọt máu của nàng là
thằng Tôm chứ. Và thế là năm tháng cứ trôi qua, tôi và nàng vẫn yêu nhau, cái
tình yêu kỳ lạ khiến tôi vẫn không thoát khỏi cơn mộng du mà nàng thì mãi vẫn
còn e sợ. Chỉ có một điều hiện hữu là con trai nàng, thằng cu Tôm, nó lớn dần
lên cùng với cuộc tình của chúng tôi. Tôi chia sẻ với nó những điều bí mật của
đàn ông với nhau như làm gì để cô bạn cùng bàn phải kêu lên vui sướng nhân ngày
sinh nhật, hay cách làm một quả cầu cân đối có thể bay cao nhất hoặc cách dựng
một bộ phim hoạt hình bằng máy tính… Tôi thức thâu đêm trông nó ở bệnh viện khi
nó bị nghi là viêm màng não và cảm thấy như sống lại khi nó được trở về nhà
khỏe mạnh, không hề hấn gì. Tôi thật sự cảm thấy mình có trách nhiệm với nó,
cảm thấy mình đúng là một người bố với bao tình cảm dịu dàng.
Thỉnh thoảng bố đẻ
của Tôm đáo qua, nó vui lắm. Nó rất yêu bố và cũng rất yêu tôi, mặc dù đó là
hai thứ tình yêu hoàn toàn khác nhau – tôi cay đắng nhận ra, dù thế nào tôi vẫn
chỉ là một ông chú, một người bạn của Tôm. Còn vị trí người cha trong tim nó
không ai có thể thay thế được.
Một chuyện bất ngờ xảy ra khi tôi và nàng đã thống nhất
chuẩn bị đám cưới. Chúng tôi đã bước vào tuổi 36, và nàng đã tin vào người đàn
ông đứng đắn trong tôi, thuận tình cùng tôi kết tóc trăm năm. Đùng một cái, một
buổi chiều, tôi đến nhà thì thấy thằng Tôm chạy ra, lúng ta lúng túng như gà
mắc tóc: “Chú đừng vào. à, chú cho con đi lên Hồ Tây đi!”. Tôi hiểu ngay có
chuyện. Nhìn qua cửa sổ, tôi thấy bóng bố đẻ Tôm đang đứng lên ngồi xuống vẻ
bất an. Tối hôm đó nàng gọi cho tôi, giọng như sắp khóc: “Anh đừng đến. Mấy hôm
nữa em gọi lại cho anh!”
Khỏi phải nói tôi đã hoang mang như thế nào trong những ngày
chờ đợi tiếng chuông điện thoại của nàng. Cuối cùng tôi cũng biết được sự thật
rằng một ngày đẹp trời, chồng cũ của nàng cảm thấy hối hận về những lỗi lầm
trước kia của mình, thấy yêu nhớ thằng con trai. Mà cũng có thể vì nghe tin
nàng sắp đi bước nữa với tôi nên anh ta, mặc dù đã có vợ mới được hai năm, lại
muốn quaytrở về với nàng và thằng Tôm.
Tôi có thể tưởng tượng được thằng Tôm chắc là sung sướng lắm. Còn nàng, không
hiểu nàng có vì con mà chấp nhận bố nó (chí ít tôi cũng hy vọng rằng nàng có
thể quyết định điều đó không phải vì còn yêu anh ta)?
... Đã 10 năm trôi qua, tôi đã quên cảm giác đau đớn, hẫng
hụt của những ngày mùa Thu năm ấy. Tôi giờ đây có một gia đình hạnh phúc, một
người vợ xinh đẹp, dịu ngọt, luôn nhìn tôi tin cậy, hai đứa con - một trai, một
gái – tính nết và gương mặt chẳng giống nhau tẹo nào, nhưng chúng có chung một
tình cảm là yêu mến, ngưỡng mộ tôi. Thằng anh năm nay đã tốt nghiệp đại học, nó
ôm ấp ước mơ trở thành người dựng phim hoạt hình cho trẻ nhỏ và nó đang thực
hiện từng bước mơ ước ấy. Chắc hẳn các bạn đã đoán ra, con trai của tôi là
thằng Tôm! Vâng, chuyện tình yêu của tôi với nàng dạo nọ đã kết thúc có hậu.
Tôi không muốn kể với các bạn những dằn vặt của vợ tôi cũng như những đêm thức
trắng của tôi hồi ấy. Chỉ nhớ, sau này, vợ tôi kể, thằng Tôm 13 tuổi như già
hẳn đi, nó bảo: “Mẹ ơi, mẹ hạnh phúc thì con mới vui được. Con yêu bố lắm.
Nhưng con muốn mẹ hạnh phúc!”.
Ôi, giá như tôi là bố đẻ của thằng Tôm thì chắc nó không
phải sớm trở thành người lớn như thế! Nhưng nói chuyện “giá như” mà làm gì!
Cuộc sống muôn màu muôn vẻ và kỳ ảo vì nó chứa đựng cả nỗi đau khổ và nguồn
hạnh phúc. Trải qua những đắng cay, hạnh phúc lại ngọt ngào hơn gấp bội.