Hôm nay trên đường bố nhìn thấy một bạn gái bị lạc, bạn ấy
khóc mãi mà không nói được với chú công an địa chỉ nhà của mình. Và bố chợt
nghĩ đến con, không hiểu con có biết mình phải làm gì khi bị lạc đường không
nhỉ?
Phải rồi, bất kỳ một vật gì trên thế giới này đều có vị trí
của nó. Con biết rất rõ chiếc khăn mặt xinh xắn của con treo ở dây nào, những
cuốn sách con thường đọc nằm ở ngăn thứ mấy trên tủ sách của cả nhà, rồi những
thứ đồ chơi của con tuy có lộn xộn một chút nhưng đều nằm trong chiếc hộp to để
ở góc nhà... Khi lớn lên đôi chút, con đã biết mình đang ở thành phố nào. Con
có thể vẽ được ngôi nhà thân yêu của chúng ta với những vườn cây, con đường
xung quanh nó. Song, vẫn rất có thể một ngày nào đó con đi trên đường, mải suy
nghĩ và khi ngẩng lên thì đã không thấy ngôi nhà quen thuộc đâu cả. Hay có khi,
cùng bố mẹ đi nghỉ mát mùa Hè ở thành phố biển xa lạ, hoặc ở trong siêu thị một
phút mải chơi làm con bị lạc mất bố mẹ. Con sẽ làm gì hả con? Chắc chắn là sẽ
rất sợ hãi, phải không? Bố mẹ cũng vậy, bố mẹ sẽ rất lo lắng, hoảng hốt khi
không thấy con yêu quý ở bên cạnh mình nữa, hoặc sẽ vô cùng bối rối khi trời đã
tối rồi mà chưa thấy con về đến nhà. Vì thế bố phải dặn con thế này:
•Con hãy học
thật thuộc tên thành phố và tên phố nhà mình!
•Số nhà, dãy
nhà nhà chúng ta con đã biết chưa?
•Họ tên của
con, không, không phải là bé Mít như ở nhà bố hay gọi con, mà là tên thật cơ.
•Và tên của
bố con, của mẹ con... nếu ai hỏi con có trả lời được không?
Đấy, nếu những câu hỏi đó con trả lời được thì không còn gì
phải sợ hãi nữa. Tuy nhiên, con vẫn cần nhớ điều này:
•Bố mẹ không
bao giờ bỏ con. Bố sẽ đi tìm con khắp các con đường, mẹ sẽ chạy khắp những nơi
con vẫn đến để tìm con. Chính vì thế con không được chạy lung tung. Hãy đứng
yên, đừng lo sợ, kiên trì chờ đợi bố mẹ đến đón nhé. Như thế bố mẹ tìm ra con
sẽ nhanh chóng hơn rất nhiều vì con biết rõ là nếu ta tìm một vật đứng yên thì
dễ dàng hơn là tìm một vật chạy khắp các hướng. Con hãy đứng như chú lính chì
bố vẫn kể con nghe ấy, kiên nhẫn và dũng cảm!
•Nếu thấy
trên đường có nhiều người, con nhớ: không chạy theo bất kỳ ai. Nếu có chú công
an đến, con hãy bình tĩnh nói rõ những gì con biết về nhà mình cho chú. Chú ấy
sẽ giúp bố con mình nhanh chóng gặp nhau hơn. Đó là công việc của chú ấy mà.
•Bố sẽ nhờ mẹ
thêu lên chiếc khăn mùi xoa con hay dùng tên con và địa chỉ nhà chúng ta, cả số
điện thoại nữa. Hay là viết mẩu giấy nhỏ đút vào túi cho con cũng được nhỉ? Vậy
là con cũng có một lá bùa hộ mệnh quan trọng rồi. Tất nhiên làm thế để bố thêm
yên tâm thôi, chứ bố vẫn tin vào trí nhớ tuyệt vời của con.
•Và cuối
cùng, bố dặn con, tốt hơn nữa là con luôn chú ý, khi đi chơi ở thành phố xa lạ,
hay trong siêu thị đông người, con luôn bám sát bố mẹ như một chú lính trung
thành không xa rời hàng ngũ. Như thế, cả bố, cả mẹ, cả con... chúng mình sẽ
không bao giờ lạc mất nhau, con nhé.
Bây giờ thì hãy chuẩn bị sẵn sàng, mấy hôm nữa cả nhà mình
lên đường! Thành phố của mình nóng quá, ra biển bơi và hóng gió nhé, đồng ý
không?