Con trai của mẹ, co là niềm hy vọng của mẹ. Cuộc đời của mẹ là dành cho con! .
Khi mẹ viết thư này Bun của mẹ mới 10 tháng tuổi chưa thể đọc được chữ. Mẹ sẽ giữ gìn bức thư này thật cẩn thận. Sáu năm nữa khi con đến tuổi đi học, mẹ sẽ lấy ra cho con tự đọc. Khi đó dù con vẫn chưa thể hiểu hết những gì mẹ viết, nhưng con cũng sẽ hiểu được phần nào tình cảm thiết tha tràn đầy tình yêu thương của mẹ dành cho con. Nếu khi đó mẹ lại có thêm một em bé nữa, mẹ sẽ không còn nhiều thời gian dành cho con như trước đây. Có thể em bé bỏng của con, cũng giống như con bây giờ, làm mẹ mất ngủ triền miên khiến mẹ trở nên dễ dàng cáu gắt với tất cả, thậm chí gắt gỏng cả con trai 6 tuổi vô cùng đáng yêu của mẹ nữa, thì con cũng đừng giận mẹ. Nếu đọc được thư này con sẽ thấy lời xin lỗi của mẹ trong đó. Sau này đến khi con đã thật sự trưởng thành, con bắt đầu lấy vợ và có con, con sẽ thấu hiểu hết lòng mẹ và yêu thương người vợ của con hơn. Lúc nào mẹ cũng cầu mong cho con được hạnh phúc, con trai yêu quý.
Cha mẹ kết hôn một thời gian dài rồi mới quyết định có con. Mẹ mang thai con thật khó khăn. Nhiều người bảo khả năng giữ được thai nhi là rất khó, khuyên mẹ bỏ thai. Nhưng một niềm tin mãnh liệt nơi trái tim mẹ khiến mẹ nói với cha: “Em sẽ giữ được con bằng mọi giá.” Nửa tháng cuối trước ngày sinh mẹ bị giãn khớp vệ đau không đi lại được, không tự ngồi dậy được, rồi lại tăng 25kg trở nên xấu xí vô cùng. Cha của con không phải là người khéo nói để nói những “ lời có cánh” an ủi mẹ.Nhưng nếu không có cha ở bên thì mẹ không biết phải làm thế nào khi mà đêm ngủ cứ một tiếng mẹ lại phải dậy một lần đi vệ sinh. Những lúc ấy mẹ cứ nghĩ đến ngày con chào đời là mọi vất vả trở nên nhẹ bẫng. Còn cha, đi làm về là chỉ muốn đặt tay lên bụng mẹ để chờ cú đạp thật mạnh của con.Cha mẹ nhìn nhau hạnh phúc. Cha không “mang nặng” con trong mình, nhưng ánh mắt cha nhìn mẹ còn “nặng” hơn cả số cân đã làm mẹ xấu xí.
Sau 39 tuần, cái ngày cha mẹ được gặp mặt con đã tới. Mẹ ở trong phòng sinh, cha con và bà ngoại ở ngoài đợi. Bà ngoại bảo bình thường cha khéo tay vậy mà khi ấy làm vỡ liền hai cái phích nước, cha run lên khi bác sĩ Cẩm gọi điện ra báo tin là mẹ buộc phải sinh mổ.
Nghe thấy con cất tiếng khóc chào đời mẹ bật khóc nức nở. Bác sĩ hốt hoảng tưởng mẹ đau, không, ca mổ thành công, sinh mổ thì không đau, đó chỉ là vì mẹ quá hạnh phúc. Cái hạnh phúc không thể diễn tả nổi vì sau 39 tuần bây giờ mẹ đã có thể mang con đến cho cha. Sau 39 tuần cuối cùng mẹ đã giữ được con đúng như điều mẹ đã hứa với cha. Lần đầu tiên trong đời mẹ có được cảm giác của những giọt nước mắt hạnh phúc : hóa ra nước mắt không chỉ dành cho những nỗi đau con trai ạ. Một nhà văn nào đó đã viết rằng “Người ta chỉ thật sự khóc được một lần trong đời, những lần trước là người ta tập khóc, còn những lần sau là khóc theo thói quen”, nếu đúng như vậy thì đây là lần mẹ thật sự khóc.
Bà Cẩm đưa con đến bên mẹ trong khi các bác sĩ khác khâu vết mổ cho mẹ. Con trai đáng yêu quá, đầu tròn xoe, hai hàng mi dài như con gái.
Khi cha bước đến bên mẹ, hai mắt cha sáng long lanh, chưa bao giờ mẹ thấy mắt cha đẹp như thế. “Anh gặp con rồi, con giống anh”, mẹ giật mình “con giống em chứ”. Cứ như thế, “cuộc chiến” của cha mẹ bất phân thắng bại, vì bên nào cũng cho rằng con giống mình hơn. Chưa bao giờ cha bướng bỉnh và nhất định không chịu nhường mẹ như chuyện này. Cha mẹ yêu con thật nhiều.
Một ngày sau mẹ mới được gặp lại con. Mẹ vẫn còn đau khớp vệ nên không thể nằm nghiêng cho con bú. Mẹ vụng về bế con trên tay, ôm con vào lòng với tất cả tình yêu. Con rúc vào ngực mẹ, niềm hạnh phúc được làm mẹ dâng lên ngập tràn. Nhưng thật ngoài sức tưởng tưởng, mẹ không có sữa nên con quay đi. Không thể thế được, con có quyền được bú mẹ, đó cũng là niềm hạnh phúc đầu tiên mẹ có thể mang đến cho con, mẹ không thể không có sữa. Mẹ phải làm gì đây ? Mẹ hoàn toàn chưa chuẩn bị cho điều bất ngờ này. Mẹ bắt đầu ăn thật nhiều cháo chân giò, chân dê hầm đu đủ xanh với ý dĩ. Mẹ ăn đến phát ngấy nhưng vẫn cố nuốt. Nhưng không có một giọt sữa nào cả, chỉ có những giọt nước mắt lã chã rớt xuống khuôn mặt thơ ngây của con. Mẹ nhìn con mà xót xa lòng. Mẹ vuốt, day ti suốt. Rồi bà ngoại lấy bã rượu đắp lên ngực mẹ suốt buổi chiều. Đêm hôm ấy sữa về, căng tức. Cha đỡ mẹ ngồi dậy, rồi bế con đến cho mẹ, mẹ mừng rỡ ôm con trai bé bỏng vào lòng, nhưng tuyến sữa chưa thông. Bà ngoại và cha mỗi người dùng một ngón tay day cho thông tuyến sữa. Đau vã mồ hôi, mẹ cắn răng chịu đựng, cha thấy mẹ đau tái cả mặt mũi, bảo: “Hay là thôi, mình cho con ăn sữa ngoài cũng được, em đỡ khổ.” Mẹ đau không nói được chỉ lắc đầu. Mẹ không sợ đau chỉ sợ không có sữa cho con bú mà thôi. Thế rồi sau 5 ngày day, tuyến sữa thông, mẹ hết đau còn con thì được bú thoải mái. Nhìn đôi làn môi con ngậm sâu vào đầu vú mẹ, không còn niềm hạnh phúc nào hơn, thầm cảm ơn trời cao đã ban cho mẹ báu vật này. Cha thì thở phào nhẹ nhõm.
Ai cũng bảo mọi vất vả nuôi con bây giờ mới bắt đầu, mẹ cười rạng rỡ với tất cả niềm hạnh phúc từ trái tim mình.
Con trai yêu quý ! Mẹ trở lại viết nốt những dòng cuối của lá thư này khi con sắp tròn 1 tuổi. Gần một năm trời qua lúc nào mắt mẹ cũng cay cay vì thiếu ngủ. Nhưng cứ ôm con vào lòng là mọi vất vả tan biến chỉ còn lại một tình yêu, một hạnh phúc không thể nói hết bằng lời. Mẹ dõi theo từng bước phát triển của con, mỗi sự nhận biết của con đều làm mẹ mừng rỡ vô cùng, 3 tháng 14 ngày con biết lẫy, 6 tháng 10 ngày con biết ngồi, 8 tháng con biết bò…, 9 tháng 20 ngày con biết hoan hô, 10 tháng 8 ngày con biết phát ra âm thanh. Vẫn biết đó là kỹ năng phát triển thông thường của mọi con trẻ, nhưng mẹ vẫn hạnh phúc vô cùng. Bây giờ mẹ mới cảm nhận được hết thế nào là Tình Mẫu Tử. Mẹ yêu con vô cùng. Khi mẹ đánh vào tay con, nói với con : “Ổ điện là nơi con không được phép cho ngón tay vào”, con rụt tay lại sợ hãi, lòng mẹ xót xa lắm con biết không. Thật lòng mẹ chỉ muốn chiều theo tất cả mọi ý muốn của con, nhưng điều đó sẽ làm hại con. Mẹ không còn cách nào khác là phải dạy dỗ con.
Con trai của mẹ, con sẽ là niềm hy vọng của mẹ trong tương lai. Con sẽ có tất cả những gì mẹ không có. Mẹ sẽ làm tất cả cho con, dù điều đó có khó khăn đến đâu đi chăng nữa. Cuộc đời của mẹ là dành cho con.
Trần Hạnh Tường