Con gái tôi bị ốm và phải nhập viện. Thằng con lớn của chúng
tôi, thằng anh cả của nó, mười hai tuổi, cũng bị cảm cúm cả tuần nay. Mệt thì nằm
bẹp dí ở nhà thế mà đỡ một tí nó lại
chạy biến ra phố. Tôi chẳng còn hơi sức và thời gian đâu để mà kềm cặp,
canh giữ nó nên đành thả trôi.
Công việc ở trường vào cuối năm học rất bận rộn lại còn việc
nhà cửa, cơm nước, chợ búa và con cái ... Tôi đến tối mặt và mở mắt không ra vì
cả núi công việc chất chồng vậy mà chồng tôi vẫn cứ thảnh thơi, thoải mái như
không. Tôi ngao ngán và mỏi mệt đến mức hết còn muốn nhắc nhở, lẫy hờn, ghét bỏ.
Chỉ có chị tôi ngày hôm kia ghé đến thăm, thấy tôi chúi đầu với công việc trong khi chồng tôi nằm dài người trên
salon và dán mắt vào cái T.V, có bực mình trách móc: “Thì chú cũng phải đỡ đần
dì nó một tí vào mấy lúc như thế này chứ!”. Chồng tôi cười khành khạch: “Thì em
cũng phải xoay xở suốt ngày, chứ chị bảo không có tiền cái gia đình này có mà
nát ra tương ấy chứ! Còn chuyện nhà cửa, con cái… Toàn chuyện vặt”. Nói rồi chồng tôi lại cười tiếp tục.
Đang cho con uống thuốc ở trong buồng, nghe, tôi cũng chả biết mình có buồn nổi
không nữa. Chỉ biết trong giọng cười của chồng mình sao mà lắm chữ “vô” đến thế:
“vô tâm, vô tình, vô tư…”
Ngay từ khi mới vài ba tuổi, hai đứa con của tôi đã luôn thắc
mắc về cái kiểu như thế của ba nó và tôi đã phải tìm đủ lý lẽ để giải thích cho
con khỏi mặc cảm, tủi thân. Lâu dần mẹ con tôi cũng quen. Dù gì đi nữa chồng
tôi cũng thuộc mẫu đàn ông nhanh nhẹn, tháo vát, làm ăn rất giỏi giang và gia
đình chúng tôi đã có được cuộc sống sung túc như thế này hằng bao nhiêu năm nay
cũng là nhờ ở anh ấy. Hôm qua ở bệnh viện, con gái tôi cứ quay người nhìn sang
giường bên cạnh mãi. Tò mò, tôi dõi theo và không ngờ hình ảnh ấy làm tim tôi
nhói đau. Nước mắt cứ muốn ứ trào vì thương thân và thương con. Đôi mắt đứa con
gái bé bỏng của tôi đã hiển hiện lên ước muốn ấy rõ rệt. Nào có gì đâu ! Đó là
một người đàn ông đang nựng nịu, vỗ về, ôm ấp con mình, vậy mà đối với con tôi,
đó là một thèm khát vô bờ. Con tôi
còn bé quá nên đâu biết dấu che và sự thật thà của cháu làm xót xa mẹ cháu quá
chừng. Chỉ là chuyện rất bình thường, một cảnh tượng rất đỗi quen thuộc ở mọi
gia đình vậy mà chưa bao giờ có ở trong gia đình tôi. Qủa thật chồng tôi chưa
bao giờ biết la rầy, đánh đe gì con cái nhưng cũng chẳng bao giờ nâng niu, vỗ về
con. Tội nghiệp! Không chừng các con tôi cũng khát khao luôn cả những đòn roi của
ba nó nữa. Nếu tôi có lắm khi không dằn lòng được, mở miệng than vãn thì chồng
tôi tỏ ra rất ngạc nhiên bởi anh ấy luôn nghĩ đã đưa tiền về nhà để tôi có thể
lo liệu mọi thứ thật đầy đủ là làm tròn trách nhiệm với gia đình.
Cũng có những lúc tôi đã để cho sự nản chán và thất vọng lấn
lướt hết cả tâm hồn nhưng có những khi lòng tôi đầy sự khoan dung và dịu dàng.
Tôi đã có thể an ủi được cho chính mình bao điều và tha thứ cho anh ấy rất nhiều
chuyện, để cho trái tim tưởng như đã nguội lạnh của tôi bỗng như nóng bỏng, nồng
nàn trở lại bởi những nhịp đập rộn
ràng của yêu thương và hy vọng. Hy vọng. Tại sao lại không cơ chứ? Một ngày nào
đó chồng tôi sẽ đổi thay…./.
Phương Quỳnh
(viết thay bạn thân)