Đi công tác tỉnh xa, nhớ
đến
cu con lần
đầu
tiên chuẩn
bị
cắp
sách tới
trường,
tôi gọi
điện
về
nhà hỏi
thăm con. Theo như mẹ nó nói với
tôi trước
khi tôi đi thì quãng này là cu cậu phải vượt
qua kỳ thi “tuyển sinh vào lớp Một” đây. Nghĩ
cũng buồn
cười,
bé tí đã thi như thi đại học. Thấy
vợ
tôi có vẻ
lo lắng
ra mặt.
Chắc
là cũng thi lấy lệ ấy mà, trẻ con, không
thi được
chẳng
nhẽ
họ
không cho vào học à?!
- Alô.. Alô…. Sao? Hả?... Cho bố
nói chuyện
với
Tun, à quên, với Hoàng… (Tôi chợt nhớ ra hôm trước,
cu con dặn
tôi không được gọi con là Tun nữa,
vì sắp
là “sinh viên lớp Một” rồi!).. Sao?
Không muốn
nói với
bố
à?...
Mãi một lúc lâu sau tôi mới được nghe tiếng
nói nghẹn
nghẹn
của
thằng
con bé bỏng
trong ống
nghe:
- Bố ơi, con không… có … khả
năng.. hức
hức….
Chẳng hiểu gì cả!.. Tôi nóng
lòng chờ
thêm vài ba ngày cho xong công việc rồi “phi” về
nhà hỏi
han cho ra nhẽ. Thì ra, cu Hoàng nhà tôi đi thi lớp
Một,
nhưng
lại
là lớp
chọn
học
tiếng
Pháp. Thảo
nào mẹ
nó cứ
hì hụi
mời
cô giáo dạy
tiếng
Pháp luyện
âm luyện
iếc
cho nó từ
mấy
tháng trước
cơ.
Tôi thấy
ép uổng
thằng
bé quá, đã gàn mà có chịu nghe đâu! Tuổi ăn tuổi chơi
mà lại
phải
ngồi
“thiền”
trước
cuốn
sách in đầy
những
chữ
mà …bố
nó còn chẳng
đọc
nổi!
Và đây, kết quả là… trên bảng
tin của
trường
niêm yết
một
thông báo có cái tít thật to (và giật gân nữa, tôi cảm
thấy
thế!):
Những
học
sinh không có khả năng, không được tuyển vào lớp
chọn
chuyên Pháp:…
Trong đó có tên con trai tôi! Mà cũng lạ,
chẳng
hiểu
sao đã đưa
tên những
em trúng tuyển rồi thì còn chường
tên các em trượt làm gì nữa chứ! Hẳn
là cu con của tôi mất tinh thần
lắm
đây. Nhìn nó buồn thỉu thiu mà tôi thấy
thương
quá. Đâm ra cáu với vợ. Con cái khỏe
mạnh,
vui vẻ,
nhanh nhẹn
là được
rồi,
cần
gì phải
chuyên này chuyên nọ khiến những ngày đầu
tiên đến
trường
lẽ
ra phải
hạnh
phúc, phải
để
lại
dấu
ấn
đẹp
đẽ
trong lòng nó thì lại ra nông nỗi này đây! Hừ,
“không có khả năng!”… Điên tiết thật đấy.
Cu Hoàng “hơi bị” thông minh: nhanh nhẹn
như
bố
và cẩn
thận
như
mẹ,
giờ
lại
… “không có khả năng”!!!! Tôi thấy người sôi lên
sùng sục…
Dĩ nhiên, trẻ con chóng nhớ,
chóng quên… Chỉ mấy hôm sau, cu Hoàng của
tôi lại
nhảy
chân sáo ra cửa, háo hức đến trường…
À nhưng
mà nó chỉ
nhảy
chân sáo được
khi từ
nhà ra đến
ngõ thôi, chứ khi mẹ nó khoác cho cái ba lô to đùng
thì cu cậu
không còn muốn nhảy nữa! Tội
nghiệp…
Tôi chỉ
biết
lắc
đầu
mà than!
Tự nhiên tôi nhớ đến đoạn
văn “Khai trường” mà chúng tôi được học hồi
bé, trích từ truyện ngắn “Tôi đi học”
của
nhà văn Thanh Tịnh. Lâu lắm lắm rồi
mà sao tôi vẫn thuộc lòng. Có lẽ
vì âm điệu
êm dịu
của
nó: “Buổi
sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy
sương
thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm
nắm
tay tôi dẫn
đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi
đã quen đi lại lắm lần, nhưng
lần
này tự
nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật
chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự
thay đổi
lớn:
Hôm nay tôi đi học…”
Giờ thì tôi hiểu, đoạn văn này
không chỉ
êm dịu,
nó còn gợi
cho tôi nhớ
đến
những
ngày đầu
tiên đến
lớp
của
mình, rất
nhiều
năm về
trước.
Không trải
qua kỳ thi nào, không một gương mặt nào căng thẳng
chung quanh tôi. Ngày ấy, chỉ có tiếng trống
ếch
vang lên rộn
rã và những
cô cậu
bé tí rụt
rè nhưng
hân hoan bước
nối
đuôi nhau dưới trời nắng ấm.
Bao giờ cho tới ngày xưa?....
Hữu Phúc