Tết năm ấy, tôi được theo hai chị tôi xuống thăm cô Bốn. Tôi thích lắm.
Thứ nhất là được mặc áo mới đi chơi xa. Thứ nhì là xuống cô Bốn thế nào
cũng được ăn nhiều bánh. Cô Bốn đã chẳng hẹn với tôi như thế là gì.
Nhất là Tết năm ấy, cha mẹ tôi giận hờn nhau, mẹ tôi chẳng sắm sửa gì
nhiều để ăn Tết cả. Đầu đuôi do cha tôi đánh bạc thua to. Thua to ngay
từ hai tám Tết. May mà có ít bánh in, bánh đậu mẹ tôi đã đóng xong từ
mấy ngày trước đó, không thì cái Tết ấy chúng tôi chẳng có gì mà ăn.
Nhưng bánh in bánh đậu thì đối với tôi không thích bằng bánh tét. Nhất
là bánh tét của mẹ tôi gói thì ngon tuyệt. Cây bánh bóc ra, nếp cứ xanh
óng ả như mạ non. Rồi khi tét ra từng lát thì nếp ở trong ruột cứ trắng
và trong nuôn nuốt. Giữa mỗi lát, nhân đậu xanh vàng mơ lấm tấm mỡ
giống như một cái nhuỵ vàng. Thành thử mỗi lát bánh nhìn như một bông
hoa.
- Tôi hay nhìn thấy cô
bé này. Cô bé thường đi qua cửa hàng sách của tôi để đến trường nhạc.
Trên vai cô bé lúc nào cũng có một bao da gọn ghẽ đựng chiếc đàn violon
và một tập bản nhạc dày cộp. Trông cô bé cứ như một con bộ rùa vậy.
Ngài hãy nhìn kỹ cô bé mà xem. Mặc dù ngày nào cũng có hàng chục nhạc
công nhí đi qua cửa hàng sách của tôi nhưng không hiểu sao ở cô bé này
tôi thấy có cái gì đó rất đặc biệt
Khi tôi sáu tuổi hay sáu tuổi rưỡi gì đó tôi vẫn chưa thể quyết
định chính xác là khi lớn lên mình sẽ làm nghề gì. Tôi thấy yêu qúy tất
cả mọi người sống quanh mình và thấy nghề nào cũng hay cả.
Nàng thích đọc chuyện cổ tích và thường thì không bao giờ đủ ngón tay để đếm hết những nhân vật mà nàng đã thầm yêu, trộm nhớ.
Bạn có hay bị mất ngủ không? Nếu bạn là đàn ông, để ru cái ngủ đến nhanh hơn bạn có thể đếm cừu. Hay là đếm tiền chẳng hạn, nhưng trong trường hợp thứ hai không chắc bạn dễ chợp mặt được.
Ngày xưa, rất xưa, cứ ba năm
một lần, Thần Cây lại mở cuộc thi. Các con của thần cứ ba năm một lần lại mang
về những giống cây mới để Thần Cây chấm giải.