Nhà hổ sống ở tít trong rừng sâu. Hổ con có mấy anh trai liền,
nhưng vì suốt ngày bọn chúng cãi cọ, nên chẳng bao giờ chơi được trò gì với
nhau cả. Mấy anh em tranh giành xem ai sẽ lái xe ra bãi, ai cầm bóng, ai sẽ rượt
bóng, đại loại thế.
Hôm qua, các bác bạn bố đến chơi nhà, thấy con vui vẻ, lễ
phép, ngoan ngoãn, giúp mẹ sắp cơm, dọn bát, ai cũng khen. Một bác bảo: “Đúng
là, con gái thế này thì quý như vàng nhé!”.
Ngày xưa có 4 người bạn và 1 người nô bộc. Người nô bộc này
không giống với những người giúp việc bình thường khác, anh ta khoẻ mạnh hơn
người khác, có kinh nghiệm hơn người khác, anh ta luôn là người dẫn đầu cho 4
người bạn kia.
Con gái của bố đã lớn rồi. 6 tuổi, chân tay rắn chắc, con đã
chạy nhanh hơn cả bố; trèo lên chiếc thang dẫn lên gác thượng nhanh thoăn thoắt;
mắt thì sáng và tinh ơi là tinh, có thể nhìn ấy cả những vật bé tí tẹo như cái ốc
vít mà bố đánh rơi xuống sàn hôm nọ; má của con đỏ đắn hồng hào; tóc con đen
nhánh… Tóm lại, con là một cô bé rất nhanh nhẹn, dẻo dai, khỏe mạnh.
Khi nói về sự “bí ẩn”,
“chẳng
thể
nào biết
được”,
người
ta thường
dùng thành ngữ Cái tổ con chuồn chuồn.
Chuồn
chuồn
rất
thân quen với mỗi người chúng ta vậy
mà tổ
con chuồn
chuồn
ở
đâu chẳng
ai biết
được.
Con trai của bố dạo này bắt đầu phải đánh vật với bảng chữ
cái. Bàn tay non nớt của con đang tập tô những nét ngang nét dọc của những con chữ,
nhìn vừa thương, vừa yêu. Bố rất mong con sẽ thấy thú vị khi được bước vào một
thế giới mới lạ của sự học. Những chữ cái này sẽ đưa con đi khắp nơi, mở cho
con cửa vào của các tòa lâu đài lộng lẫy nhất trên thế giới.
Ngày xửa ngày xưa, có một bà mẹ sinh được rất nhiều con
trai. Chồng bà mất sớm, những người con lớn lên, đi làm ăn ở xa hết cả. Còn lại
bà mẹ cặm cụi một mình một bóng.