Cả xóm đã quen lệ rồi, cứ đến tối 20/11 hằng năm là sự yên
tĩnh của xóm bị phá vỡ bởi tiếng cười, tiếng nói của lũ lượt từng đoàn
học trò đến thăm cô giáo. Mấy năm nay từ khi cô về hưu, ngày 20/11 hằng
năm thưa dần đám học trò đến thăm cô. Còn 2 ngày nữa mới đến 20/11.
Buổi tối, cơm nước xong, cô giáo bê từ trên gác xép xuống 1 cái thùng
các tông. Chồng con cô cứ nói đùa đó là “Thùng Kí ức nhà giáo của mẹ”.
Cô lật giở từng gói giấy có nhan đề ở bên ngoài : Lớp Lân Hiếu, Lớp
Việt Anh, Lớp Quốc Minh,…từng chồng, từng chồng một…. Bỗng chốc kỉ niệm
hơn 30 năm trước ùa về…